Từ khắp mọi miền đất nước, những con người yêu nước tụ hội với nhau trong cuộc kháng chiến gian khổ. Họ là những thanh niên trí thức Hà thành, lên đường theo tiếng gọi nhập ngũ :

                                    Kháng chiến bùng lên biệt thủ đô
                                    Lên đường dẻo bước khoác ba lô ( Tự thuật – Tú Mỡ )


            Hay những người nông dân chân chất, “chưa biết chữ”, “súng bắn chưa quen”, “quân sự mươi bài”. Tất cả người con đất Việt đã đến và chiến đấu vì đất mẹ yêu thương :

                                    Lũ chúng tôi
                                    Bọn người tứ xứ
                                    Gặp nhau hồi chưa biết chữ
                                    Quen nhau từ buổi “một hai”
                                    Súng bắn chưa quen,
                                    Quân sự mươi bài,
                                    Lòng vẫn cười vui kháng chiến. ( Nhớ – Hồng Nguyên )
Phần lớn họ ra đi từ những làng quê nghèo khó :
                                    Quê hương anh đất mặn đồng chua
                                    Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá ( Đồng chí – Chính Hữu )

            Họ bỏ lại đó là cả quãng đời chìm trong đói khổ, là cuộc sống nông thôn đầu tắt mặt tối mà không đủ no :

                                    Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
                                    Gian nhà không mặc kệ gió lung lay ( Đồng chí – Chính Hữu )
Hay :
                                    Mái lều gianh,
                                    Tiếng mõ đêm trường,
                                    Luống cày đất đỏ
                                    Ít nhiều người vợ trẻ
                                    Mòn chân bên cối gạo canh khuya ( Nhớ – Hồng Nguyên )
Bản thân họ thì thiếu thốn, cực khổ trăm bề, bệnh tật khổ sở :
                                    Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
                                    Sốt run người vừng trán đẫm mồ hôi
                                    Áo  anh rách vai
                                    Quần tôi có vài mảnh vá
                                    Miệng cười buốt già
                                    Chân không giày ( Đồng chí – Chính Hữu )

            Ngay cả đến trang bị họ cũng phải “ Lột sắt đường tàu, Rèn thêm đao kiếm”. Từ chỗ nghèo khó họ trở thành những người tri kỷ, cùng chung chí hướng “cùng nhau chung sống căm thù giết Tây”. Họ chia nhau từng hơi ấm đôi bàn tay ( Thương nhau tay nắm lấy bàn tay ) rồi lại :

                                    Kỳ hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng
                                    Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa ( Nhớ – Hồng Nguyên )

            Những mất mát của họ thật là to lớn. Không biết bao nhiêu đồng đội của họ đã lần lượt hy sinh, vĩnh viễn nằm lại chiến trường :

                                    Hôm qua còn theo anh
                                    Đi ra đường quốc lộ
                                    Hôm nay đã chặt cành
                                    Đắp cho người dưới mộ ( Viếng bạn – Hoàng Lộc )

            Kể sao cho hết nỗi đau của người chiến sĩ khi hay tin những người thân yêu của mình đã mất dưới bom đạn của kẻ thù. Tuy có bi thảm, đau thương, nhưng chính điều đó lại càng tố cáo mạnh mẽ hơn tội ác của kẻ thù, càng nung nấu mãnh liệt hơn ý chí “căm thù giặc” nơi người Vệ quốc quân. Hình ảnh của những người em gái, những người yêu mãi mãi nằm xuống đi vào thơ ca như những hình ảnh xúc động nhất. Đó là người vợ trẻ nơi hậu phương ngã xuống :

                                    Nhưng không chết người trai khói lửa
                                    Mà chết người em nhỏ hậu phương
                                    Tôi về không gặp nàng
                                    Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
                                    Chiếc bình hoa ngày cưới thành bình hương…tàn lạnh vây quanh.
                                                                                                ( Màu tím hoa sim – Hữu Loan )
Hay người em gái chết anh dũng nơi quê nhà :
                                    Mới đến đầu ao, tin sét đánh
                                    Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
                                    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
                                    Em sống trung thành, chết thủy chung.
                                                                                                ( Núi đôi – Vũ Cao )
                                    Đó là nỗi căm hận họ đành chôn kín vào lòng :
                                    Ai biến tên em thành liệt sĩ
                                    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
                                    Nhớ nhau anh gọi : em, đồng chí
                                    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.
                                                                                                ( Núi đôi – Vũ Cao )

            Những đau thương mất mát đó như tiếp thêm sức mạnh cho họ nơi chiến tuyến để tìm câu trả lời cho những đau thương của họ và cả dân tộc. Họ lao vào chiến dịch với thế tiến công như nước vỡ bờ như Nguyễn Đình Thi kể lại : “Hình ảnh những đoàn dân công tới tấp đến chiến trường, bộ đội ào ào đi vào chiến dịch gợi lên một cái gì rất mạnh mẽ của không khí tức nước tràn bờ


Về trang chính - Inluon.net

0 comments Blogger 0 Facebook

Post a Comment

 
Điểm thi vào 10-Kênh thông tin tuyển sinh vào lớp 10 THPT đầy đủ nhất ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top